Thứ Ba, 5 tháng 1, 2021

 Ngày 5.1.20

Hôm nay làm việc chán nản lắm luôn í, cảm thấy chả còn động lực gì để tiếp tục hay sao í. Sợ nhỉ. Không biết sau này mình có khá khẩm hơn không. Mình đam mê với công việc này lắm, nhưng càng ngày mình càng thấy nó không ổn. Nó chiếm nhiều thời gian của mình quá. Mình muốn sống cuộc sống của riêng mình nữa. 

Dạo này buồn ghê ấy, ko hiểu sao lại buồn nữa trong khi mình đang cảm thấy ổn nhưng bên trong lại trống rỗng. Thỉnh thoảng còn tự dưng khóc cơ, lạ cực. Nhưng buồn lắm. Cứ thắc mắc là tại sao nhiều người lại muốn làm tổn thương mình đến vậy. Trước giờ mình nhớ lại mình cũng quá đáng lắm nhưng rõ ràng là ng ta làm tổn thương mình trước. Trong đầu cứ nghĩ " Tại sao lại làm tổn thương tôi như vậy chứ, tôi đáng bị như  vậy à ?". MÌnh chỉ muốn sống một cuộc sống đơn giản thôi. 

Mood down dễ sợ lắm, 27 tuổi rồi nghe sợ nhờ, cảm giác kiểu già vchg. Ko hiểu sao lúc nào mình cũng nghĩ mình 3 mấy tuổi rồi í, ghê chưa . Mình mong năm nay mình tìm được một nửa của mình và mình thật hạnh phúc với điều đó ấy. Mình thật sự muốn thế. Mình cũng mong công việc mình tốt hơn nữa. Dạo này mình lụt quá.

ĐỊnh ngồi thiền nhưng mà cảm thấy khó khó lắm ấy. Nhưng đó sẽ là phương án cuối cùng để mình tốt lên. 

Bây giờ mình sợ mạng xã hội, sợ fb, sợ nơi đông người. sao mình cảm thấy ngột ngạt lắm í. mình chỉ muốn đắp chăn bật quạt sưởi rồi chill một mình thôi, Haizz


Chủ Nhật, 9 tháng 6, 2019

My job

Hôm nay, một ngày bình thường, chả có gì đặc biệt, não trống rỗng, tôi năm nay đã 25 tuổi rồi nhưng tôi đang lạc lối. Tôi bây giờ hiện tại đang vừa kết thúc làm việc tại ở một công ty giáo dục, trước đó tôi đã ao ước được làm ở trong một môi trường giáo dục. Tôi ước mơ như thế không phải là không có lí do, trước đó tôi đã làm ở một công ty dược. Ở đó người ta ủn đầu tôi, chửi tôi là con điên này.... Thóa mạ tôi. Tôi biết có thể người ta không có ý như vậy, chỉ tình cờ thốt ra thôi. Nhưng đó là lí do thôi không thể tiếp tục ở một môi trường như thế nữa. Tôi đã làm ở đó 6 tháng kể từ khi tốt nghiệp. Tôi muốn con đường sự nghiệp của tôi sẽ lên dần dần.
Hồi đó, tôi chả có ước mơ gì nhiều, tôi chỉ muốn có công việc, có tiền và duy trì cuộc sống, sinh viên mới ra trường mờ, có hoài bão nhưng chả nghĩ được gì nhiều, cũng chả biết có nên mơ lớn không nữa. Nhưng tôi chả biết gì về kế toán, đó có lẽ là bước đi đầu tiên, và không đòi hỏi gì nhiều. Sau đó khi làm được một thời gian, tôi cảm thấy khá hợp với ngành kế toán ( tôi học ngân hàng nha ), và tôi muốn học hỏi thêm, thật sự, tôi luôn muốn được học hỏi. Nhưng ở đó tôi thường hay bị chửi, tôi đắn đo mãi, có nên không, và chỗ đó toàn con trai. Nên tôi đã quyết định nghỉ việc. Nghỉ trong tiếc nuối của mọi người vì tôi làm khá nhiều việc ở đó admin, kế toán, nhân sự, quét dọn, đóng hàng ... blah blah.
Tiếp theo, ước mơ của tôi chính là con đường giáo dục, vì tôi nghĩ môi trường giáo dục sẽ không chửi bậy, sẽ tốt hơn, sẽ ổn hơn môi trường cũ của tôi. Nhưng tôi đã nhầm, môi trường này đúng là tốt hơn môi trường cũ, nhưng tôi sẽ không chọn lựa một môi trường như này để làm việc lâu dài. Haiz, tôi đã thất vọng về môi trường giáo dục. Ở đây, mọi người chỉ nhăm nhe ăn tiền, không làm theo một quy tắc gì. Phòng kế toán lúc nào cũng phải cố gắng hơn những phòng khác. Thật đáng buồn. Và tôi đã làm việc rất chăm chỉ, vất vả, nhưng mức thu nhập của tôi mang lại không như tôi mong muốn. Và tôi lại nghỉ việc.
Hiện tại tôi đã tìm được công việc mới, tôi đang thử việc tại một bệnh viện, chỉ là tia sáng lóe lên khi tôi đi tìm việc mới. Tôi thích làm ở bệnh viện. Chỉ đơn giản vậy thôi. Và tôi mong nó tốt hơn nhiều các môi trường cũ của tôi. Hiện tại tôi đang cảm thấy sự chuyên nghiệp ở đây rất nhiều. Tôi viết những dòng này để sau này tôi có đọc lại, tôi muốn nhìn lại, ngày xưa tôi thế nào.

Thứ Bảy, 30 tháng 4, 2016

Lại một ngày bình thường, tự dưng thấy chán chán. Uây chán khi nghĩ đến việc tương lai, chán khi nghĩ đến học hay chán khi nghĩ đến nhiều thứ. Chán mọi thứ. Tôi chả muốn đi đâu cả. Tôi chả muốn làm gì. Tại sao tôi lại như thế nhể, Rõ ràng là tôi đang sống theo cách tôi muốn, tôi ao ước bấy lâu nay :D uầy tôi nen thay đổi cách nghĩ này thôi nhỉ. Hầy. Nhìn mọi người phát triển mà tôi chỉ muốn đâm đầu vào đâu đó. Ai cũng đang cố gắng, riêng tôi thì không :(

Thứ Ba, 1 tháng 3, 2016

 Áp lực
Dạo gần đây, tôi chán nản mọi thứ. Khi nghĩ đến bất kỳ một cái gì là tôi lại chán. Điều duy nhất làm tôi thấy thoải mái nhất là đi du lịch và đi ngủ. Đi du lịch thì chỉ thỉnh thoảng mới có. Còn đi ngủ t cũng làm thường xuyên nhưng nó chỉ giúp tôi tam thời quên đi thôi chứ tỉnh dạy tôi lại chán ...
Lạ thật, tôi nghĩ là tôi chịu áp lực rất giỏi cơ vì tôi là một người luôn lạc quan, hay cười. Nhưng không ngờ là tôi không chịu được. Như kiểu tôi trút giận lên mọi thứ luôn đấy. Tôi nói chuyện với ai mà chỉ một câu nhỏ làm tôi khó chịu là tôi bực mình cực kỳ. Tôi biết mình đang bị stress. Rất nặng. Ôi, sao tự dưng tôi lại bị như vậy?  Chán quá, tôi không viết nữa.

Thứ Ba, 27 tháng 5, 2014

27/5/2014 Một ngày mưa ...

Hôm nay trời mưa, mát thật. Sau những ngày nóng bức oi ả, là những ngày mưa thật tuyệt vơi. Cầu vồng xuất hiện. Đây đúng là một hôm để nghĩ về những chuyện quá khứ, những chuyện mà tôi không thể quên được. Hôm nay tôi quyết định mỗi ngày viết về những câu chuyện của tôi, xung quanh tôi, quá khứ, hiện tại và tương lai, nhưng trước tiên là quá khứ trước.
Đã 1 năm kể từ khi tôi ra trường cấp 3 của mình. Rồi cái ngày hôm đấy, hôm đó, tôi cùng lớp về trường. Gặp lại các bạn cũ, ai chả vui. Nhưng cũng hơi buồn 1 tý vì một phần Ozil với Bạn Ấy không đi, khi nhìn thấy Cá Vàng ngồi 1 mình, mặt buồn thiu vậy :( Rồi sau đó Cá Vàng biến mất cùng Người Ấy :( Nhưng đấy chưa là gì cho đến khi tôi nhìn thấy Voi. Tôi như kiểu cứng họng luôn ấy. Khi nhìn thấy cậu ấy, như kiểu một dòng điện chạy qua người tôi và rồi tôi bỏ chạy ... Tôi không hiểu sao mình lại trốn đi như vậy :( Có phải là cảm giác tội lỗi không ? hơn 1 năm nay tôi đã cố gắng quên rồi mà không được. Tôi nói chuyện với tất cả các bạn mà tôi ít nói, vui vẻ, cười đùa ... Mục đích là để quên đi. Dường như tôi đã quên rồi nhưng cậu ấy lại xuất hiện và ... tôi lại nghĩ đến 1 lần nữa, có lẽ tôi nên lánh mặt một thời gian. Tôi sẽ kể câu chuyện về Voi một ngày nào đó, có lẽ đó là 1 câu chuyện kỳ lạ ... ít nhất là đối với tôi :(