Hôm nay trời mưa, mát thật. Sau những ngày nóng bức oi ả, là những ngày mưa thật tuyệt vơi. Cầu vồng xuất hiện. Đây đúng là một hôm để nghĩ về những chuyện quá khứ, những chuyện mà tôi không thể quên được. Hôm nay tôi quyết định mỗi ngày viết về những câu chuyện của tôi, xung quanh tôi, quá khứ, hiện tại và tương lai, nhưng trước tiên là quá khứ trước.
Đã 1 năm kể từ khi tôi ra trường cấp 3 của mình. Rồi cái ngày hôm đấy, hôm đó, tôi cùng lớp về trường. Gặp lại các bạn cũ, ai chả vui. Nhưng cũng hơi buồn 1 tý vì một phần Ozil với Bạn Ấy không đi, khi nhìn thấy Cá Vàng ngồi 1 mình, mặt buồn thiu vậy :( Rồi sau đó Cá Vàng biến mất cùng Người Ấy :( Nhưng đấy chưa là gì cho đến khi tôi nhìn thấy Voi. Tôi như kiểu cứng họng luôn ấy. Khi nhìn thấy cậu ấy, như kiểu một dòng điện chạy qua người tôi và rồi tôi bỏ chạy ... Tôi không hiểu sao mình lại trốn đi như vậy :( Có phải là cảm giác tội lỗi không ? hơn 1 năm nay tôi đã cố gắng quên rồi mà không được. Tôi nói chuyện với tất cả các bạn mà tôi ít nói, vui vẻ, cười đùa ... Mục đích là để quên đi. Dường như tôi đã quên rồi nhưng cậu ấy lại xuất hiện và ... tôi lại nghĩ đến 1 lần nữa, có lẽ tôi nên lánh mặt một thời gian. Tôi sẽ kể câu chuyện về Voi một ngày nào đó, có lẽ đó là 1 câu chuyện kỳ lạ ... ít nhất là đối với tôi :(